Sương mai và tình thương vô điều kiện

February 15, 2026by hai.contech.company0

 

Buổi sáng mùa xuân. Từ khung cửa sổ, bầu trời mở ra một khoảng xanh thẳm, trong veo đến mức không một áng mây nào dám ghé qua. Ánh nắng đầu ngày nhẹ như tơ, rót xuống bãi cỏ xanh mướt, nơi hoa bồ công anh vàng rực chen cùng hoa cúc trắng tinh khôi, trải dài như tấm thảm mà đất Mẹ ân cần dệt nên. Tôi khoác thêm chiếc áo mỏng, bước ra vườn, thầm nghĩ: nắng đẹp thế này mà cứ giam mình trong nhà rồi phải uống thêm viên vitamin D thì thật vô lý, chẳng khác nào bỏ quên món quà quý giá mà thiên nhiên đang trao tặng.

Không gian sớm mai còn nguyên vẹn sự tinh khôi. Chưa có bước chân nào khuấy động, chỉ có sương mờ phủ kín lối cỏ. Những giọt sương đọng trên đầu ngọn cỏ, mong manh mà tinh khiết, như những viên ngọc nhỏ bé của trời đất. Trong khoảnh khắc ấy, tôi nghe vang vọng một lời thì thầm: “Tình thương muôn đời vẫn như hạt sương trong.” Sáng nay, tôi vừa nghe pháp thoại của Thầy. Tình thương, nếu không phân biệt, không điều kiện, thì đẹp biết bao – như giọt sương trong, như nắng mai, như mưa rơi. Dù rơi trên cỏ úa vàng hay chồi non óng biếc, tình thương ấy vẫn trọn vẹn như nhau. Tôi mơ mình có thể nuôi dưỡng một tình thương như thế, để khi cần, vẫn có thể mở rộng đôi tay cho người khác nương tựa, dẫu có phải chịu đựng đau thương.

Cỏ như mời gọi từng bước chân, sương như tưới mát hạt mầm chánh niệm. Tôi đi giữa hoa trắng, hoa vàng, trên nền cỏ biếc, thấy tịnh độ hiện hữu ngay trong khoảnh khắc này. Ngoài giọt sương trong, tôi chẳng cần tìm cầu thêm điều gì. Buổi sáng mùa xuân lặng lẽ, gió khẽ chạm vào hơi thở, làm hiện lên sự mầu nhiệm. Trên từng bước chân, hoa tím dại nở, như minh chứng cho một cõi an nhiên đang hiện tiền.

Mùa xuân không chỉ là sự trở về của cỏ cây mà còn là lời nhắc nhở về sự sống đang tiếp diễn trong từng hơi thở. Mỗi giọt sương, mỗi tia nắng, mỗi cánh hoa đều là pháp thoại của đất trời, dạy ta về tình thương, về sự buông bỏ, về niềm hạnh phúc giản dị. Tôi nhận ra, chỉ cần bước đi trong chánh niệm thì bất cứ nơi đâu cũng có thể là tịnh độ. Và trong buổi mai tinh khôi ấy, tôi thấy mình không còn cần tìm kiếm điều gì ngoài sự hiện diện trọn vẹn của giây phút này.

 

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

On Top